春日咏梅花二首

靓妆才罢粉痕新,递晓风回散玉尘。
若遣有情应怅望,已兼残雪又兼春。
青帝来时值远芳,残花残雪尚交光。
隔年拟待春消息,得见春风已断肠。

chūnyǒngméihuāèrshǒu

wángchū tángdài 

jìngzhuāngcáifěnhénxīn xiǎofēnghuísànchén 
ruòqiǎnyǒuqíngyīngchàngwàng jiāncánxuěyòujiānchūn 
qīngláishízhíyuǎnfāng cánhuācánxuěshàngjiāoguāng 
niándàichūnxiāo jiànchūnfēngduàncháng 
收藏
复制
朗读

王初,并州人,仲舒之长子也。元和末,登进士第。诗十九首。 ► 13篇诗文► 0条名句